Dụ dỗ đại thần – Chương 11

Dụ dỗ đại thần

Tác giả: Lâm Ẩn Tịch

Edit: Pao

Beta: Noir

Thể loại: Hiện đại đô thị, thiếu tự nhiên thụ x đại thần công, ấm áp, 1×1, HE

Chương 11: Vĩnh biệt

An Hân nhìn qua chỉ là da bọc xương, không nghĩ tới nắm đấm vẫn có lực, vừa vặn đánh vào phía trên dạ dày Ngụy Hào, đau đến ‘dời sông lấp biển’, mồ hôi đổ ra như suối.

“A…” Ngụy Hào ôm bụng ngồi xổm trên mặt đất, đau đến ngũ quan tựa hồ méo mó.

Mà An Hân đang giơ nắm đấm bên cạnh mặt vẫn dại ra, ngược lại như là chưa hiểu rõ tình huống hiện tại, cho đến khi thấy Ngụy Hào còn ngồi trên mặt đất mới khó tin hỏi thăm: “Đau không?”

“Đau.” Ngụy Hào tức giận trả lời.

An Hân nhìn sắc mặt nhợt nhạt của y có chút lo lắng, thế nhưng nghĩ đến những chuyện trước đây, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, nói: “Vậy được rồi, nếu không đau tôi chẳng phải là đánh cho vui?”

“Em!” Mặt Ngụy Hào lập tức biến thành xanh đen, nếu là người khác y đã sớm đánh cho đi không được, nhưng đây là An Hân, y cũng chỉ có thể tức giận một mình, thế nhưng khi thấy An Hân không dùng loại mặt âm trầm hung ác độc địa trừng chính mình, tâm tình lại tốt lên một chút, “Đỡ anh đứng lên đi.”

An Hân nhìn y không có gì, lại còn ra vẻ sai sử người khác, hừ một tiếng xoay người bỏ đi.

Mặt Ngụy Hào đen xuống độ âm, đứng lên kéo An Hân lại: “Em đi đâu?”

An Hân không hài lòng nhìn Ngụy Hào đang lôi kéo chính mình, giật ra nửa ngày vẫn không xong, nhiệt độ cơ thể từ bàn tay y truyền tới, làm khuôn mặt An Hân nhăn lại càng nhăn.

“Tôi đi đâu liên quan gì đến anh?!”

“Em muốn dỗi tới khi nào? Đánh cũng đã đánh rồi, em còn muốn gì nữa?” Ngụy Hào có điểm mất hứng, giọng nói không còn nể nang nữa.

“Tôi chả muốn thế nào hết, tôi cũng không dỗi, bất quá là bị người ta bỏ mà thôi.” An Hân quay đầu sang một bên nói, “Tôi cũng không phải trẻ con không hiểu chuyện, dỗi không có ý nghĩa gì, hơn nữa mấy chuyện này dỗi làm gì.”

“An Hân, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

“Có gì để nói? Chúng ta chia tay là hai bên tình nguyện, hiện tại anh có người yêu xinh đẹp, còn tôi đi tìm người dành cho tôi.” An Hân châm chọc nở nụ cười, cúi đầu đột nhiên nổi lên thương cảm, “Anh cũng không cần hổ thẹn, chúng ta biết nhau năm năm, ngoại trừ những ngày mới bắt đầu, năm năm sau này cũng là tôi không cam lòng quấn quýt lấy anh thôi. Anh cũng không cần nghĩ là thiếu tôi cái gì, ngay từ đầu là tôi tình nguyện mà. Hôm nay tôi mệt mỏi rồi, suy nghĩ cẩn thận, anh để tôi đi, tôi trả lại tự do cho anh, điều này với chúng ta là tốt nhất.”

Ngụy Hào vừa định nói, An Hân lại lập tức trách móc: “Dẹp! Anh cũng đừng lặp lại cái câu “thật tâm” gì đó, “thật tâm” của anh đối với tôi mà nói không đáng một đồng!”

Ngụy Hào xanh mặt, chưa nghĩ ra phải nói gì, qua một lát rốt cuộc nói: “Em đang giận lẫy!”

“Ít tự mình đa tình đi.”

Ngụy Hào vì tức giận mà tay càng nắm chặt hơn, An Hân đau đến nhíu mày nhưng một chút cũng không tỏ ra yếu thế.

“Là anh tự mình đa mình? Em bỏ lại thư từ chức, không nói một tiếng rồi đi mất, nói tạm biệt cũng không dám, là em không dám đến gặp anh! Em sợ không dám gặp anh, em sợ luyến tiếc chia tay anh, anh biết anh làm em đau lòng, nhưng mà anh…”

Đúng lúc này, điện thoại Ngụy Hào vang lên, nghĩ là Tổng giám đốc Ngụy, Ngụy Hào cũng không nhìn qua, trực tiếp nghe máy.

Kết quả không nghĩ tới…

“Ngụy Hào! An Hân khi dễ em! Cậu ta chạy tới nhà anh không chỉ nhục mạ em, còn đánh em!” Hà Nhiên gọi đến rung động tâm can, tê tâm liệt phế, ngay cả An Hân nghe xong đều không nhịn được mà hoài nghĩ có đúng không hay mình thực sự đã đánh cậu ta.

Ngụy Hào quả nhiên lập tức quay lại nhìn An Hân, tức thì An Hân cho y một ánh mắt khiêu khích, Ngụy Hào trán nhăn mày nhó, xoắn xít như quả hạch đào bị vỡ.

“Ngụy Hào, giờ anh đang ở đâu? Chúng ta thay đổi chìa khóa nhà được không?” Hà Nhiên không biết tình huống bên này, cũng không nghe thấy Ngụy Hào trả lời, thanh âm tội nghiệp mơ hồ khóc nức nở.

“Buổi chiều không phải em có lớp sao?”

“Đúng vậy, nhưng mà vừa ra khỏi cửa thì gặp tên An Hân kia tìm em tính sổ, rõ ràng là cậu ta không có khả năng giữ anh bên cạnh, vậy mà còn đến gây sự với em!” Hà Nhiên nói xong tủi thân cực kỳ.

An Hân bởi vì lúc trước bị Ngụy Hào lôi kéo nên cũng đang ở rất gần, nghe được không sót một chữ, lạnh lùng nở ra nụ cười.

“Anh nói cậu ta gầy trơ xương, ngay cả mặt cũng tóp vào, có bị bệnh gì không nha?”

“Được rồi!” Sắc mặt Ngụy Hào trầm xuống, nổi giận rống lên.

An Hân vươn tay giật lấy điện thoại, trực tiếp nhấn nút màu đỏ ngắt cuộc gọi, ngẩng đầu bình tĩnh nói với Ngụy Hào: “Muốn nói chuyện đúng không? Tốt!”

Bất tri bất giác Ngụy Hào đã thả tay An Hân lúc nào không biết, An Hân bắt lại tay Ngụy Hào, xoay người sải bước đến nhà y.

Ngụy Hào bật người sợ hãi đứng lên, hôm qua gặp mặt tuy nháo đến như thế, nhưng lùi đến hôm nay, sắc mặt An Hân đáng sợ như vậy, có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

“An Hân! Chờ anh một chút, anh không tin! Anh biết em không đánh người!”

Thế nhưng chờ đến khi Ngụy Hào đuổi kịp An Hân, cậu đã đứng trước cửa nhà y.

“An Hân, nghe anh nói, anh là bởi vì Hà Nhiên cậu ấy là…”

An Hân cái gì cũng không nghe, bấm chuông nhà y. Chuông cửa vang lên một tiếng, cửa lập tức mở truyền đến tiếng bước chân chạy đến, Ngụy Hào không kịp ngăn cản, cổng lớn đã mở ra.

Trong nháy mắt Hà Nhiên mở cửa, dáng cười như gió xuân của An Hân đập vào mặt, mà Hà Nhiên nhìn thấy cậu, vẻ mặt đáng thương ủy khuất lập tức móp méo thành sợ hãi, nhưng là thấy thứ gì đó đáng sợ làm mình phải sởn gai ốc, chờ đến khi hắn đứng cạnh Ngụy Hào, sắc mặt lại biến thành căm thù.

An Hân vẫn như cũ cười tươi như hoa, làm bộ quan tâm hỏi: “Tôi đánh cậu còn đau không?”

Khuôn mặt Hà Nhiên lại vặn vẹo lần nữa, đột nhiên hướng An Hân hung ác nhìn, bắt đầu phát tác.

“Cậu là cái đồ thứ ba không biết xấu hổ!”

Nếu như thực sự có thần võ, tuyệt đối hôm nay An Hân đã bị thần võ nhập. Hà Nhiên sấn tới còn cách cậu chỉ một ly, An Hân vẻ mặt mỉm cười phất tay tát một cái thật mạnh trên mặt Hà Nhiên.

[hả giận gì đâu]

“Ba!”

Tay Hà Nhiên đấm vào ngực An Hân, thế nhưng cùng lúc đó hắn cũng bị An Hân đánh cho ngồi xuống đất. Nếu không phải ngực An Hân có chút đau, lùi lại hai bước, thì đã hoàn toàn là chuỗi động tác nối liền.

Hà Nhiên bị ném trên mặt đất bắt đầu khóc um lên, bụm mặt dương nanh múa vuốt muốn nhào về phía trước, Ngụy Hào vội vã từ phía sau ôm lấy Hà Nhiên, không cho hắn quậy phá nữa.

An Hân thấy, ngực đau lại càng thêm đau, cậu không giận chỉ cười, cười đến rạng rỡ: “Đau không?”

Hà Nhiên cả người chấn động, lại muốn nhào về trước, bị Ngụy Hào gắt gao ôm lấy, gầm nhẹ: “Đủ rồi, An Hân, hôm nay em về trước đi.”

“Không được đi! Cậu ta đánh em, làm sao dễ dàng cho đi vậy được!” Hà Nhiên bất mãn quát.

“Thế nào? Muốn đánh tiếp?” An Hân trào phúng cười nói.

Ngụy Hào cho đến giờ vẫn chưa gặp qua An Hân như vậy bao giờ, y thấy An Hân cười, gặp An Hân khóc, thấy An Hân vui vẻ, gặp An Hân tức giận, cũng thấy qua An Hân khổ sở. Y cho rằng y đã thấy hết mọi biểu cảm của An Hân, thế nhưng y vẫn chưa bao giờ thấy cậu cười, cười đến sáng lạn nhưng trong ánh mắt lạnh lùng làm người ta phải tuyệt vọng. An Hân cho đến giờ đều là khoan dung, cho đến giờ chỉ biết đuổi theo phía sau giúp y làm tốt mọi việc, y thậm chí chưa từng nghĩ có ngày An Hân đánh người, lại còn không có một tia tình cảm thế này.

“Ngụy Hào! Anh buông ra!” Hà Nhiên thét lên chói tai kéo lực chú ý của Ngụy Hào trở lại.

Đối với Hà Nhiên, tuy rằng ban đầu là có ý đồ, bất quá sau lại thích thật. Mặc dù y hiểu rõ hiện giờ phải đứng cạnh An Hân, thế nhưng việc làm ăn với cha Hà Nhiên vẫn chưa đàm phán xong, lý trí của y sẽ không để tình cảm ảnh hưởng. Ngụy Hào có chút vô lực giải thích: “Tiểu Nhiên, An Hân…”

“Không nghe! Em không nghe!” Hà Nhiên lập tức che tai, căm tức nhìn Ngụy Hào.

An Hân nhìn hai người anh anh em em, che giấu khó chịu trong ngực, không nhịn được nói: “Muốn đánh muốn nói gì lẹ lên, tôi không có thời gian nhảm nhí với các người.”

Hà Nhiên ngừng một chút, quay đầu lại khiêu khích nhìn An Hân: “Tôi cũng không phải đồ hèn hạ bạo lực như cậu! Chỉ cần cậu xin lỗi tôi, tôi có thể tha thứ cho cậu.”

“Tôi cần cậu tha thứ sao? Haha.” Lần này đúng là An Hân thực sự nở nụ cười, cười đến không kiềm chế nổi, Hà Nhiên lại có chút bạo dạn đứng lên, “Nếu hôm nay ba người chúng ta đều có mặt ở đây, vậy tôi cũng nói luôn. Đầu tiên, tôi và Ngụy Hào đã chia tay, tôi và hai người không liên quan gì nữa, hai người các ngươi cũng đừng tìm tôi gây rắc rối. Thứ hai, cậu vừa nói tôi là kẻ thứ ba? Năm năm trước Ngụy Hào theo đuổi tôi, cậu chỉ sợ còn đang mặc quần yếm học cấp ba. Ai hèn hạ, ai là kẻ thứ ba lòng cậu cũng hiểu. Đừng tưởng chính mình là vịt, những người khác cũng là…”

“Ba!”

An Hân chưa nói xong đã bị Ngụy Hào tặng cho một bạt tai, Ngụy Hào vẻ mặt ngưng trọng trừng mắt nhìn An Hân, từng chữ từng chữ nói: “Nói đủ rồi thì về.”

Hà Nhiên cũng sững sờ tại chỗ, không tin được mà nhìn về phía Ngụy Hào. Cũng không biết vì lời An Hân nói làm hắn ngoài ý muốn, hay hành động của Ngụy Hào làm hắn ngoài ý muốn.

Mặt An Hân nhanh chóng sưng lên, cũng không tin được nhìn Ngụy Hào, viền mắt dần dần đỏ, thế nhưng cũng chỉ đỏ mà thôi, An hân quyết không khóc trước mặt hai người này.

“Em… em không được trừng mắt anh.” Ngụy Hào bỗng có chút chột dạ.

An Hân nuốt nước bọt, nuốt hẳn đắng cay nghẹn ngào vào trong lòng, thanh âm trong trẻo chậm rãi nói: “Không phải tôi trừng anh, tôi chỉ muốn mở thật to hau mắt nhìn cái người mà tôi đã yêu năm năm?”

Ngụy Hào mở miệng không nói ra lời.

“Hừ!” An Hân cười khẽ một tiếng, “Anh ngay cả nói lời chia tay cũng không dám, anh nói tôi không dám gặp anh vì sợ phải chia tay? Hiện tại chúng ta gặp nhau, tôi thật sự thấy không có gì phải lưu luyến. Điều duy nhất tôi hối hận, là đánh anh đau tay.

“An Hân…”

“Sao? Muốn tôi xin lỗi? Được thôi.” An Hân lùi về phía sau nghiêng người mười lăm độ, “Xin lỗi, đấm anh một phát; cũng xin lỗi, cho cậu ta một cái tát.”

Ngụy Hào vươn người muốn kéo An Hân, An Hân tránh được, một giây sau Hà Nhiên bổ nhào lại ôm chầm lấy y, “Ngụy Hào, nhớ kỹ anh đã đồng ý với em…”

Ngụy Hào sửng sốt một chút.

An Hân nói xong quay người đi, mắt đã có chút chua xót, cậu trừng mắt một lúc, hít một hơi thật sâu, đột nhiên cao giọng nói: “Vĩnh biệt, Ngụy Hào. Nếu sau này gặp lại, tôi tuyệt đối hạnh phúc hơn anh!”

Thanh âm cậu không lớn cũng không nhỏ vừa đủ cho hai người phía sau nghe rõ, phía sau truyền đến tiếng nổ ầm ầm, như là âm thanh cá lớn phá cửa ra ngoài, cậu không quay đầu lại, ngẩng đầu nghênh ngang đi tiếp.

4 thoughts on “Dụ dỗ đại thần – Chương 11

  1. Ta hận, đọc xog chỉ muốn cho đôi cẩu nam nam kia ăn liên hoàn cước để chúng tắm trong bể phốt, ngược lên ngược xuống nhất là thắng khốn Nguỵ Hào kia, đồ Trần Thế Mỹ.

  2. Pingback: [Đam mỹ] Dụ dỗ đại thần! -tổng hợp link- | ♪♫ TáoTáo-sama ♫♪

Nói gì đi :">

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s